CHÚC TẾT NĂM RỒNG

Năm Rồng ?

Mạnh Nguyễn tôi không muốn Rồng bay...

chỉ cầu mong Rồng về với đất!

Năm mới chúc bạn văn: 

Viết văn hay & thật

cho đầy Đất và Nước

cho xanh lại cỏ cây

Thú thật là tôi cũng rất riêng tây

chỉ mong thiên hạ đừng đao búa

bồ thóc quê tôi mãi đơm đầy !


góa chồng

Chuyện kể cực ngắn

Tạo hóa phú cho nàng vẻ đẹp kiêu sa – đàn ông dẫu anh hùng tuấn kiệt gặp mặt cũng phải e dè! Chiều qua tôi gặp nàng, một thiếu phụ góa chồng, đôi hàng my lướp tướp…như mái nhà gianh vừa qua một cơn mưa, nàng tâm sự: Em cũng muốn…nhưng trái tim em vẫn còn băng giá.

Đặt nhẹ tay lên nàng - Vậy thì… Rồi tôi để lại bàn tay tôi ở đấy! Nàng không cười và cũng chẳng nói năng gì.

Đêm tôi về sương rơi! ...cũng ướt đẫm cả hàng mi...


chúc nhau

         alt

Chả biết lấy gì để chúc nhau/ mượn tạm tranh này viết mấy câu/ chỉ mong thiên hạ đừng đao búa/ thóc gạo đầy bao...đến bạc đầu:

 

Ngẫm tranh “ngẫu hứng nhâm thìn” – Trannhuong

Còng lưng gánh nước biển đông

Ngậm quả táo rụng chắc không còn gì

Lên bờ…ếch  nhái tìm đi

Ao nhà chỉ có “Cụ Ly” ngồi nhìn

 


Thay cũ đổi mới

    Mẹ bố cái thằng lộn giời! Chả biết là nó còn ăn hoang phá hoại đến bao giờ? Hơn bốn chục tuổi vẫn chưa vợ, chưa con. Nhoằng một cái, chiếc Laptop  không chân  mà chạy được ra ngay tiệm cầm đồ, chiếc xe máy bốn  năm chục triệu đồng, chốc đã không cánh mà bay? Mấy hôm nay hết tiền, không xe không cộ, nó về nhà ngồi bó gối một mình, thở dài thườn thượt…Chẳng còn thấy làn khói của những điếu…Basố - Dunhin - Balach bay lên giời xanh nữa. chỉ có tiếng điếu cày réo lên sòng xọc…sòng xọc…mặt mày xám ngoét, mắt mũi thâm quầng.

Nó bỏ nhà ra đi mấy tháng nay - Tôi nóng ruột, điện thoại hỏi xem…Phía bên kia không phải là tiếng nó: Xin quý khách vui lòng…

Một sớm tinh mơ, nghe thấy tiếng gọi cổng: - Con chào bố ạ! -  À, nó chào tôi? Câu này tôi dạy từ hồi còn nhỏ, cũ rồi, may mà nó còn nhớ. Nó đạp chiếc xích lô cũ kỹ, xếp mấy cái cánh cửa cũ - chiếc xe đạp cũ - chiếc valy cũ - mấy bộ quần áo cũ - và cả cái đầu trọc lốc thời mới giờ đã mọc xanh tóc cũ lại rồi…Tôi mừng quýnh, giơ hai tay lên trời kêu to: Ối Giời ơi! Giời có mắt thật rồi! Con tôi nó biết nghe lời...rồi! Con tôi đã thay cũ đổi mới rồi!!!...


Giời hành...

( Chuyện kể 180 từ )

Ngon quá! Tôi cặm cụi gắp hết món này đến món khác…toàn món ăn đặc sản, hảo hạng. Lúc sau, tôi mới ngẩng đầu lên nhìn bạn:

- Sao ông không động đũa gì?

Ông ấy lắc đầu:

 - Nhìn bác ăn mà em thèm, bác sướng thật đấy!

Này, ông bạn tôi thành đạt lắm nhá, một trong tốp doanh nhân ngàn tỉ đấy; Xe hơi, nhà lầu, người phục dịch cả đoàn, giàu có lại tốt bụng, hễ gặp bạn bè nghèo nghèo như bọn tôi là mời mọc chiêu đãi tẹt ga.

Chết cha, hôm nọ mình dắt cháu đi chơi vườn thú, mua túi ngô nổ quẳng cho con khỉ, con khỉ chộp lấy nhai ngấu nghiến cũng ngon lành như tôi vậy - Tôi thầm nghĩ : Hay lão ấy nhìn mình như nhìn...Phút chốc đỏ mặt sượng sùng? Trấn tĩnh, tôi tỉnh quơ: Sướng quái gì đâu, chẳng qua: Đói thì ngon – No thì chán - Thiếu gì quý nấy !

Ông bạn tôi ngẩn người ra, thán một câu: Thế là giời hành tội em rồi!

 

 


Luận giải bài thơ: Chọn cảnh - của Mai Văn Phấn

   Bài thơ "Chọn cảnh” được trích giới thiệu trong bài“Mai Văn Phấn với những bài thơ hướng tới một trường thẩm mỹ mới”-Tạp chí VNNB của tác giả Nguyễn Việt Chiến – Nguyễn Việt Chiến kiến giải:…bài thơ mang lại cho ta những bất ngờ đến từ mỗi câu thơ và ta không thể đoán định nổi câu thơ sau ở cái“độ sâu 8mét”viết gì…những bài thơ hiện đại kiếu này, có vẻ như phi-đời-sống và phi-hiện-thực…nhưng chính là hiện thực 100%.  Mặc dầu vậy, vẫn có một số bạn đọc hỏi tôi vì rất khó hiểu – Tôi nghĩ: Đây là bài thơ giả tưởng, suy tưởng theo lối tư biện, cấu trúc bài thơ bị rũ rối...Cũng như bài “Tắm đầu năm” ý tưởng tâm linh là rất sâu sắc. Theo thiển kiến cá nhân người đọc, tôi viết bài này để đoán định tác giả và góp phần chia sẻ cùng bạn đọc.

 * Nguyên tác bài - Chọn cảnh: Trong mơ ngả mình trên biển/ Gối đầu lên tay em/ Em nghĩ nơi đây biển sâu 8 mét/( tôi đọc được ý nghĩ)/Có đám mây và chim hải âu/ Tôi mang giấc mơ ra phố/Lúc ăn sáng thấy mình giống miếng mộc nhĩ/Sôi lên trong nồi nước dùng/Nồi nước dùng sâu 8 mét/Vào thăm bạn trong ngõ hẹp/Biển số nhà giống miếng mộc nhĩ trong nồi nước dùng/Tiếng bạn vọng ra từ độ sâu 8mét/Khép bớt cửa vì lạnh/Hơi ấm mơ hồ ngấm xuống rất sâu/Thấy khoảng cách từ chân ghế đến bức tường/Tiếng mọt kêu tới vụt nhanh tia chớp/Giữa những khuôn mặt trong quán phở xa lạ/Băng*/Khoảng cách giữa đám mây và chim hải âu/Đẹp tuyệt vời trên độ sâu 8 mét.

* Luận giải

"Gối đầu lên tay em bập bềnh trên biển

 như mây và cánh chim hải âu bay trên độ sâu 8 mét

 

sáng hôm sau ra phố ăn phở

nồi nước dùng sôi sùng sục...sâu 8 mét, thấy miếng mộc nhĩ nổi lập lềnh…giống mình đêm qua đến thế?

 

Vào thăm bạn trong ngõ

Cửa mở toang gió lạnh lọt vào

Miếng...biển số nhà treo lủng lẳng, leng keng

tiếng mọt cọt kẹt vọng ra chạm phải chân tường

Tiếng bạn như tiếng vọng của núi

tiếng thánh thót của nước...

theo nước ngấm vào lòng đất

ở độ sâu "8 mét" có con đường mở lối ra"

 

Tất cả chỉ là mơ

Những khuôn mặt ở quán phở kia mới thật

người đàn ông... người đàn bà tất bật

đàn bà, đàn ông đều đánh phấn, bôi son

 

Người chủ quán không trả lại tiền thừa

nhà thơ buồn đứng dậy?

đáy bát...nước dùng còn đấy

cũng đo bằng tám mét độ sâu!

     

                                       Mạnh Nguyễn - Ninh Bình 20/12/2011

----------------------------------------------------------------

 * Băng: Tôi nghi là bằng mới đúng. Tôn trọng bài đã đăng tải củaTCVNNB tôi luận giải theo nghĩa của từ: Băng

 

 

 


Tranh: Phiêu - Trannhuong?

Vịnh tranh “Phiêu” – Trannhuong”

(Bài đã đăng trên mạng Trannhuong)

   

Chân chẳng tới đất

Cật chẳng chạm trời

Bẻ cành, vặt lá một thời…tàn xuân

Leo lên, bước xuống tần ngần

Giật mình lại hỏi phong trần còn ai ?

-------------------------------------------------------------------------

Thêm

Khi bôi đen thì một phần tranh chuyển màu xanh - tôi phát hiện ra : Tranh còn là kết quả của một cuộc hôn phối vô cùng bệnh hoạn.

 


Em cũng là chủ tịch...

( Chuyện kể 149 từ )

Hôm ấy, mấy bác nhà văn đến chơi. Các bác khuyên tôi nên làm đơn xin vào Hội Nhà Văn…Vừa có tiền nhuận bút, được chu cấp du lịch thăm quan, được tài trợ xuất bản, và nhất là cái tiếng tăm cao quý lắm!

Tôi bảo: Em cũng muốn, nhưng vào rồi, khéo lắm được vài ba tháng, hội cũng tống xéo em ra. Vợ tôi bưng trà mời khách. Được dịp, tôi vừa khoe vừa nịnh khéo Đấy các bác xem, em viết có tới mấy trăm “tác phẩm vĩ đại” nhà em trả nhuận bút cả đấy, cho em cà phê sáng, chỉ có cái tật hút thuốc là hay bị càu nhàu, cấm đoán; Ăn uống thì no nê, lại còn cho em được…nữa !

Vợ tôi đỏ mặt thẹn thùng, đánh trống lấp: Thế thì em cũng là chủ tịch hội nhà...rồi!

 


Kính báo

Đoạn tiếp theo và phần kết truyện: "Ma Thật" đã được công bố. Mời chư vị độc giả cùng đọc và chia sẻ.


Vợ tôi

( Truyện ngắn 67 từ )

Một cô gái chưa chồng hỏi tôi - một đàn ông "đứt gánh": Chú ơi, sao người tốt giời lại hành khổ vậy? Tôi bảo: Phải thôi, Phật dạy - Sống tốt xuống âm phủ được về cực lạc! GiêSu bảo: Sống tốt được lên thiên đường! Người Trung Hoa nói: Ngựa tốt để người cưỡi. Cô gái cười…gật đầu – Người ấy bây giờ là vợ tôi!


Ấy chết !

alt

Cùng vui vẻ với tranh”Một chút mát mẻ” trannhuong

 Ấy chết! bác trần nhương?

của bác, em gối…cùng gường đêm hôm

Quay lưng, ngoảnh mặt, chổng chôn

chỉ với cái thứ rác rơm rìa đường

Đã thương cho chót thì thương

để em quay lại bác tường tận xem


Ma thật !

     

     Trương Tửu-                      ông Lành                          Phan Khôi                       Phùng Quán

Lời tác giả Khai trương : Vài ngày tới, mời chư vị tham đọc truyện ngắn ( Phiếm truyện):" Ma thật !" - chuyện kể bác Tố Hữu với ông Phan Khôi, dưới âm phủ khẩu chiến về cái sự văn chương tưởng đã qua từ thời "nhân văn - giai phẩm". Độc giả thử đoán trước xem, hoặc khuyên tôi, ở bài này nên, hoặc sẽ để ai giành phần thắng? Tuy nhiên, tôi chả dại gì nghe lời xui dại của độc giả!

Phiếm truyện... 

      Sớm nay trời se lạnh, sương miền Âm Phủ giăng mờ…đứng nhìn Cây Táo mới trồng đã lên xanh tốt…Người chủ nhà nhớ lại - Ngày trước ấy, cũng có người trồng tặng ông Cây Táo, vào mùa quả chín đầy cành, trẻ con trong làng xúm xít, ông cháu cùng hái quả chia nhau. Sau dần…Cây Táo đứng một mình, lối ngõ vắng tanh, quả chín rụng rơi đầy gốc mà chả thấy một bóng trẻ nào qua lại? Vì sao, ông nghĩ chẳng ra? Mãi sau này ông mới vỡ lẽ: Có kẻ ác ý chỉ lên cái tổ kiến đen, ông chủ ý nuôi dưỡng để trừ sâu, diệt bọ, bảo là - Cái đầu lâu người đấy. Rồi họ còn điếm chỉ – Chính người tặng trồng cây táo ấy đã phù phép cho cái sọ người hiện hình. Người ấy bị xua đuổi đi biệt xứ mấy chục năm, đúng là làm phúc phải tội.

Lại nghĩ: “Nghĩa tử là nghĩa tận”, thế mà mấy người trên dương gian vẫn còn moi móc mình lên – bảo là mình khôn ngoan quá mức, gần cuối đời, úp thêm cái mặt nhựa làm chân dung vào sau gáy, ý tứ diễu cợt mình sống hai mặt; Nào là mình tham lam, đem hai cục gạch xí phần, đặt vào cả hai cửa chờ phân phối như cái thời bao cấp…Rồi ông tự vấn? Từ ngày xuống xứ âm, để hòa mình với mọi người - Đầu mình đội khăn xếp, mặc áo lương, chân đi guốc mộc; Cái áo bốn túi  kín cổ Tôn-Trung-Sơn đã cất hẳn đi rồi. Cái xe Vonga màu đen cũ kỹ ngày xưa, đã bảo là đừng gửi xuống, nhưng con cháu có nghe đâu - Những chỗ lóc sơn chúng dán chằng dán đụp giấy chăng kim, vẫn đắp chiếu để ở ngoài sân ấy; Ở dưới này đường xá nhỏ con con, chỉ đặt vừa bước chân người, toàn đất với cát đi làm sao được; Lại còn gửi xuống cả cậu “hình nhân” lái xe làm bằng tre nứa, dán giấy đỏ, giấy xanh, bị mưa rách bươm hết cả, cậu ấy ngẹo đầu ngả vào cánh cửa cabin ngủ gà ngủ gật: nhìn thấy tội. Còn mỗi tỵ ti : Đôi giày Cusưgin - ông talin gởi sang từ thời Hồng Quân Liên Xô ái quốc, để dưới gầm gường, với cái bút Kim Tinh hồi đi thăm nước bạn Trung Hoa biếu tặng – Những thứ ni trước đây bền, tốt thật, nhưng giờ lỗi thời, lỗi mốt rồi, chẳng mấy ai thèm dùng nữa. Mình để tềnh hềnh ra đấy, cốt để…Thôi thì tốt hay xấu cũng là cái đã qua, có đó mà so sánh, mà nghiền ngẫm...; Cũng là, cụ Nguyễn Khuyến xưa, tự cầm cái chén rượu hạt mít, chụp  ảnh chân dung, lấy làm thành thực vậy. Mấy người chả bằng lòng nhìn thấy, cứ đó mà trì triết mình - Người Việt chả dùng của Việt, lại đi lôi cái của nỡm ấy về? 

Làng Âm có thêm một công dân mới, nhưng khác thường, công dân ấy là nhà thơ kách mệnh nổi tiếng - Ông Lành ! Từ những ngày cáo lão về vui thú điền viên, cũng đã có bao chuyện đàm tiếu ra vào, người thì khen, kẻ thì chê…Rồi ngày bỏ cái xứ “sống gởi” thác mà về…yên nghỉ ở cõi âm này…Người  mang hoa, lễ đến chúc mừng, bởi ông đã một thời “khanh tướng công hầu” rạng rỡ, ban phát biết bao nhiêu ân huệ …Kẻ đứng ngoài nhìn vào dò xét, đắn đo? – Cũng bởi ân huệ lấy đâu ra mà chia cho tất cả? “Ân huệ ban phát cho người này, tất chuốc lấy hận thù kẻ khác”. Bước đi chậm rãi, giọng trầm xứ Huế, ông thở dài : Sống ở đời khọ thiệc!

Đang lúc ấy, ngoài cổng xôn xao tiếng...người: Nhà ông Lành đây rồi! Ông Lành nhìn ra, nhận được ngay người đi đầu là cụ Phan Khôi, và một vài người sau nữa, cả người cháu gọi ông bằng cậu - Phùng Quán. Ông Lành vui vẻ mở cổng, đưa tay ân tình: Mời các vị vô nhà. Chưa thấy có cái bắt tay nào, dẫu chỉ mong đấy là cử chỉ xã giao...ngoài bàn tay ông Lành đặt nhẹ lên vai Phùng Quán?

  Không một bức ảnh lãnh tụ nào được treo lên? Chỉ là vài bức tranh phong cảnh: Sông Hương…núi Ngự Bình, Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hồ Tây buổi sớm nơi kinh thành…Ảnh bạn bè không nhiều, duy nhất là tấm ảnh tác giả “Cây táo..." . Nhìn cách bài trí gian phòng, người quan sát không thể không suy đoán tâm tư ông Lành ở thời điểm nhạy cảm này: dặt và hoài niệm ”; Ông phóng thật to bức ảnh: Người trồng táo năm xưa, đang cùng ông hàn huyên lúc cuối cuộc đời. Tính cách quan trường vẫn còn vướng vất, ngự trị phẩm chất...và cả văn chương, bởi cái ghế bành to cao kê ở giữa hai hàng ghế nhỏ. Khi ông ngồi vào, phần tưạ lưng cao hơn cả cái đầu; Ông bảo nó lợi ích lắm, là chỗ dựa cho mình mỗi khi mỏi mệt. Ông bảo chiếc ghế này là của ông cha để lại, có từ thời nhà Nguyễn, ông đã cắt công chuyển từ Cố Đô Huế xuống đây. Chính giữa bàn tiếp khách đặt một bình hoa tươi, như ông Lành đã đoán trước được sẽ có một ngày như hôm nay, ông điềm nhiên rót trà mời khách…

   Tưởng, một cuộc khẩu chiến to tát diễn ra ngay từ phút mở đầu? Nhưng không! Cụ Phan Khôi mở đầu câu chuyện: Thưa các vị, từ ngày xảy ra tai nạn phong trào” nhân văn giai phẩm” bị trấn áp đến nay đã trên dưới 40 năm, chúng ta những người từ hai trường phái mới có dịp cùng ngồi lại với nhau. Tôi muốn, chưa muộn để những việc đúng sai được làm sáng tỏ, bởi văn học nước nhà cần một con đường đi đúng đắn để phát triển... Nếu tính cả tuổi phần âm, tuổi dương trần - Cụ Phan Khôi năm nay đã là 124 tuổi, cao nhất trong những người có mặt hôm nay. Vẫn là một phong thái tự tin, tự tại, điềm tĩnh. Một số ý kiến khác cụ thể hơn, phê phán sự trói buộc tự do văn chương ... Có ý kiến chỉ trích thẳng thắn cá nhân ông Lành; Có ý kiến gay gắt yêu cầu ông phải thừa nhận ngay việc làm sai trái. Cụ Phan đưa tay ra hiệu cho anh em bình tĩnh và nhường lời cho Ông Lành đáp lại: Nội dung các vị nêu trên thiệc cần thiết – Thời gian và lịch sử đã và sẽ chứng minh điều đó!... Không để Ông Lành nói tíêp, một người to béo, trán rộng hói quá đỉnh đầu, hàng ria trên cắt bằng, bạc trắng ngồi bên cạnh cụ Phan bật đứng dậy - Giáo sư Trương Tửu! Ông nghiêng cái đầu về bên trái, mắt gườm gườm, tay chỉ thẳng về phía ông lành:…Tôi phải chiến đến cùng, một mất một còn… các anh đã giết chết văn chương, giết chết chúng tôi. Ông Lành vẫn một cử chỉ ôn hòa, thong thả, với giọng nhỏ nhẹ xứ Huế: Anh Tửu nói quá lời rồi, có đâu, chúng tôi giết chết văn chương…phải nói là treo bút các anh mới đúng? Trương Tửu đập tay xuống bàn, gào lên uất ức: Treo mà không chết à..à…Ông Lành vẫn bình thản quay sang hỏi cụ Phan Khôi:  Thưa cụ, ở đây cụ là người cao tuổi, là người thông kim bác cổ, thông thạo hán học, nho giáo, vậy xin thỉnh cụ, ông cha ta có câu : “Chó treo - Mèo đậy” này không ạ? Cụ Phan chưa kịp đáp lại thì giáo sư Trương Tửu đã cướp lời: Đó là câu thành ngữ có từ xưa ai mà chả biết.

    Thế là rõ rồi! - ông lành nghĩ vậy và nói tiếp:...Thịt cá có quý thì mới phải treo lên, đậy lại để dành. Cũng như văn chương, đường hướng của các vị có thế nào người ta mới phải treo, phải đậy. Đấy, sau đó các vị đã phục lại danh, tác phẩm của các vị được trao giải – người đọc mến mộ, đón đọc, ca ngợi… Thế là càng tự hào, đã đúng đắn rồi sao…

    Các vị nhóm nhân văn Ngơ ngác nhìn nhau? Có lẽ, họ đang như muốn thông tin với nhau một lời phản bác? Căn phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng Thạch Sùng tặc lưỡi, nghiêng đầu quan sát, bám chặt trên mái nhà, và tiếng Con Mọt kọt kẹt gậm nhấm mấy chiếc chân bàn, chân ghế lâu ngày mục ruỗng. Tưởng Ông Lành vẫn đứng chờ đợi mọi người đối đáp, mạch máu hai thái dương ông căng phồng, da mặt đỏ gay, rồi chuyển sang xanh tái . Phùng Quán nhìn về phía ông, giật mình, lao đến đỡ ông Lành từ từ đổ người xuống ngất xỉu trên tay – Đột nhiên cả nhà ( không phân chủ - khách ) nháo nhác...xúm lại cùng đưa ông vào nhà trong. Người xoa bóp cho mạch máu lưu thông, người chạy lấy lá hương nhu, cúc tần đánh gió...Cụ phan rút vội chiếc khăn trong túi, nhúng nước ấm, tự tay đặt lên trán ông Lành…Cụ lắc đầu ái ngại - (Khổ! Người to beó như thế này, lại làm việc quan trừơng, ít vận động thường hay mắc bệnh tim mạch lắm...)

Một hồi lâu ông Lành tỉnh lại; Ông mới chỉ gật gật được cái đầu chào cám ơn và khi tiễn mọi người. Ra về, cụ Phan còn dặn người nhà ông Lành:...Cố chăm cho anh ấy mau khỏe…rồi chúng tôi sẽ đến…

Trên đường về, men theo những bờ ruộng nhỏ…Trương Tửu vẫn hậm hực, bực bội chỉ tay lên trời thề thốt: Nhất định lần sau…chơi tiếp! Cụ Phan thầm trách Trương Tửu nóng vội,cả giận mất khôn...Những câu nói của ông Lành cứ vò xé ông, cái đầu của ông có bộ điều khiển đã từng được mệnh danh là thép, như đang bị nung sôi lên sùng sục. Nỗi buồn và tuổi tác kéo ghì bước chân ông chậm lại, ông lẩm bẩm một mình: Lão lành này ma thật !

 

 

 

 

 

 

 


Màu Đêm

alt

nh: Bác ThiệnKhái - người làng văn TâyNinh

Kìa, điếu thuốc cháy tàn rồi
Mà sao bác vẫn cứ ngồi trầm ngâm
Chòm râu trắng rủ lặng câm
Nỗi này con mắt xót thầm cho ai ?
( Ly cà phê buổi sớm mai )*
màu đêm đem thắp sáng ngoài song thưa !

-----------------------------------------------------

* Ảnh và  bài "Ly càfe...": ĐàoTháiSơn

 

 

 

 


Thi sỹ cầm bùa

Nhại bài"vào chùa"- thơ ĐồngĐứcBốn

Nguyên tác: Giữa trưa ăn mày vào chùa/ Sư ra, cho một lá bùa rồi đi/ Cầm bùa chẳng biết  làm gì/ Ăn mày nhét túi lại đi ăn mày

  Thơ nhại:

Cầm bùa nhà thơ sang tây

gặp Tổng Thống Bút vác chầy giã cua

Thi sỹ hỏi: chỗ bán mua ?

Bút cười bút chỉ vào chùa mà xin

Cối chày cửa phật khó tìm ?

Cứ hỏi Đồng Đức Bốn xin thiếu gì

Thi Sỹ cầm bùa rồi đi

ất ơ...chẳng biết làm gì nên thơ ?

  

  


mai sau

altẢnh: Phương Linh

Mũi này cháu thật giống ông

Vàng chìm, bạc nổi chắc không có gì

Vành tai - nếp cửa từ bi

 Ngàn mây xanh ngắt bờ mi nhân tình

Ngẩng đầu tìm chốn Hiền Sinh

Vuông tròn nơi tựa đời mình mai sau


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11  Sau»