Ngoan lắm còm ơi !


Ảnh: Ông NV(họ Kao) đầy tâm trạng


@- bài 1
Nghĩ gì vậy ông nhà văn,
đường dài...mộng mị cả trăm...sự đời?
Gặp người khóc - chạm kẻ cười
Ngủ ngoan đi...Mẹ ru hời...ngủ ngoan...
------------------------------------------------------
Nhà văn họ kao(Còm) đã lễ lại: "Tôi nghĩ gì, kệ thằng tôi/Đường đời trăm ngả sự đời buồn tênh/ Chán rồi..."


@- Bài 2
Thế là ngoan lắm Còm ơi !
lục tuần đã chán sự đời cũng may
có người tóc bạc như mây-
Còn toan vác đá lấp đầy Sông Tương?


Chúc tết

Xuân Bính Dần, Mạnh Nguyễn - tác giả của Blog: nằm đất nghe rõ tiếng! Xin chúc các độc giả, các bạn một năm mới : mạnh khỏe - An khang, thịnh vượng. Và xin chân thành cám ơn - vì những ý kiến đóng góp, phê bình, chỉ giáo cho những bài viết trong năm qua. Mạnh Nguyễn tôi mong đợi trong những năm tháng tiếp sau, sẽ có sự đồng hành của các bạn. Xin cám ơn các bạn.


Đấy !...

Chung 

Người trong ảnh là nhà văn Kaoson - Ông ấy còn là thi sỹ Còm, thợ ảnh Còm nữa đấy !
@-Bài I

Đấy! lão Kao... lại chui rào
Còn phả cả khói độc vào giời xanh
Muốn tốt thì biến đi nhanh
Kẻo mà cháy cả Thiên Đình bỏ cha!


@-Bài II
Nghe đâu hôm rồi, Còm nhớ mấy khóm Hoa Đào ngoài bắc, trốn vợ, tìm đường về quê ăn tết...ra bến xe hút thuốc - phạm luật! bị công an tóm. Còm không có tiền nộp phạt. Khất, về Ninh Bình lấy tiền nhuận bút... bị giam vào bót rồi! Hoan hô các chú công an!
Lão Còm nghiện nhã ...nhà...nha
phạt thì chẳng nộp , kêu la om xòm
Cứ lôi hắn thẳng về đồn
Giã cho nhừ tử? hết hồn - chừa ngay!

@-Bài III
Preview

Ta : Họ Lã , tên Đức ! là bạn nối khố của nhà

văn kaoson đấy!


NGƯỜI GÁNH RAU

 

        v n   n h c
(Tặng hPn-Tg viết chuyện -người gánh rau & chếc p. bao)*


Rằng sông...dạo này nước cạn

Nhữmg là rác với bèo trôi

Sang năm Thăng Long hoài cổ

Thả nhiều thơ cỏ lên giời



Chẳng thấy ai ngồi tạc...đá

Múa - toàn điệu mục đồng thôi.

Đồng dao: tomtom...chatchat...

Đại lợi ! Hoan hô vang trời ?



Xuân về hoa đào đang nở

Chợ quê còn lắm long đong

Người gánh rau xưa vẫn nhắc:

"Nhà văn năm ngoái sao không...
  ...thấy về ? ? ?"
-------------------------------------------------------
*Tôi viết bài này vì nghe nhà văn kể  chuyện trên blog -"hoangphuongnham": Chị được mời đi dự một hội nghị kỷ niệm... được nhận  phong bao 50.000đồng; và chị đi ra chợ - Gặp người gánh nặng một gánh rau đi bán, chị hỏi: Nếu  bán cả gánh rau thì được bao nhiêu? người gánh rau trả lời: Có lắm thì được 20 ngàn. Một phong bao nhẹ thế mà 50 ngàn? Một gáng rau nặng thế mà chỉ có 20 ngàn - Chị lẩm bẩm như thế từ chợ về nhà... rồi lên Blog...


Thiên hạ

H cười cho đy


Thiên hạ họ cười cho đấy

Biết mà sao chẳng bảo nhau

Nhà mình năm cha, bảy mẹ

Thờ ai? Ai cúng sau này?
Đành rằng nhà ta danh giá

Bao người khóc mướn, thương vay.

Nói dại có về với đất

Đào lên, lấp xuống chẳng đầy!

Chuyện không thì đừng nói có

Méo mó chớ bảo rằng tròn

Đi xuôi rồi về lại ngược

Còn trời - còn nước - còn non?
Cứ để hương án chụi trần,
chớ mà trát phấn bôi son -
Thiên hạ họ cười cho đấy.
Gạo nào thì dùng cơm ấy !



Nb01/02/2010


Tiếc

 

gic mơ chiu

(Kỷ niệm ngày tìm... nhau)

Tôi về đến hồ Mang Mang

Hơi sương nhuộm ướt nắng vàng chiều đông

Chỉ còn qua một cánh đồng

Ước ao! Được ấm trong vòng tay em?

Đêm làng quê...thấp thoáng đèn....

Đường này, tôi đã thuộc quen lối về.

Nhà còn một chiếc chõng tre

Vẫn kê ở trước hiên hè đợi tôi !

Đun nấu bằng rạ rơm thôi

Lửa nồng ấm đỏ đôi môi em cười...

Cơm chín sắp bắc ra rồi

Em vẫn khép...nép làm tôi thẫn thờ!

Đành tìm chuyện nói vu vơ

Càng yêu! Càng tiếc giấc mơ ban chiều ?


Vinhloc-1997


Kể lại

 

     con nghe      

( Viết cho hai con gái: Hiền Mai - Hiền Giang)                 


Vì  là  người  thiên  hạ

Tìm vợ?

         tuổi năm mươi -

Dân làng họ cứ bảo:

Lấy lão ấy khổ đời?


Cũng đành phải nói dối:

"Là bạn bè vậy thôi"

Cứ đợi trời thật tối,

Mới xích lại cùng ngồi.



Bây giờ thì chẳng sợ -

(Bố Mẹ đồng ý rồi!)

Chúng tôi thành chồng vợ

Trăng thấy cũng cười thôi.


Sinh được hai con gái

Ngoan và lại xinh tươi

Về làng các cụ bảo:

Hai đứa mày xứng đôi !

             
             Nb-17/01/2010


Dong rêu

              Sô ng  nư c

(Tặng bạn Toản hội viên CLb thơ VN & Các đồng nghiệp
Thương nghiệp HTXMB huyện Gia Viễn}


Gói gém dăm chai  mắm tép

Kiếm mua một hũ cáy đồng

Cọc cạch đường quê lấm láp

Tết Thầy - ngày giỗ Ông Công.



Thầy giờ sống trên phố huyện

Tuổi già tóc trắng như bông

"Nhà Máy, Sân Gôn nhiều thế -

liệu còn ruộng cấy...cày không?"

Thầy dặn :" Con về Gia Viễn

Đắp điếm hai bờ ven sông;

Trắm Chép sống nhờ dong rêu đấy,

Tôm Tép đầy đàn...bởi nước trong!"



Thày ước trở lại thời trai trẻ -

Chèo thuyền cùng bạn cũ...trên sông.

Rúc rích giành nhau chèo, lái

Trăng soi? Ngàn sóng vỗ long bong...


Nb-14/01/2010  


Cảm tác...

 

Cảm tác vì bài "lời nguyền" của tác giả Thiên Hà


* Nguyên bản bài: Lời nguyền
 --------------------------


Khách đến nhà đều có sự e ngại hoặc giật mình

Khi trên cổng có hai chữ NIÊM PHONG

Niêm là sự khóa chặt, là sự bảo mật phòng gian

Phong là gói bọc cho kín

Phong cũng là gió, đó là một cái cửa mở

Không có ai trói giữ được gió.

Nhân, lễ, Nghĩa, Trí, Tín là của gia bảo

Chữ Niêm phải giữ

Không được để danh lợi cạy cổng.

Những lời khen chê vô tâm, dễ dãi, bừa bãi,

Chúng là những cái rác gây tổn hại cho thân tâm

Chữ niêm phải giữ

Không được để chúng lọt qua cổng.

Những bàn chân quen giẫm đạp lên quyền làm người,

Quen đi tìm những món mồi bé mọn

Không được đến gần cổng.

Những mùi bon chen, xu nịnh, những mùi giả dối, những lọc lừa ranh ma, những tục tằn thô bạo

Tất cả những ý muốn nặng mùi hưởng thụ,

Đều phải tránh xa cánh cổng Niêm Phong.

Lá khô rụng xin cứ bay vào đây

Cánh chuồn chuồn xin cứ lạc vào đây,

Qua cổng,

Để em thương.

Đâu bạn hiền, đâu người xót thương em,

Em luôn mở tâm tư để chờ, lắng nghe, cảm nhận

Em muốn nghe những âm thanh cuộc sống,

Có tiếng chói gắt, có tiếng tròn tiếng méo, có tiếng đục tiếng trong

Những âm thanh dạy em làm người.

Xin đừng trách em trái nết khác người,

Nhờ canh giữ hai chữ NiêmPhong

Em mới có được anh.

                                                  
                          2009          
                                                            

                                                                              

* Bình và Cảm tác - Mạnh Nguyễn

    (Bài viết theo dạng Thơ bình Thơ)
 ------------------------------------------------------




"Lá rụng khô xin cứ bay vào

Cánh chuồn xin..." đừng lạc lối

Qua cổng nhà em -  " niêm phong"

Em ngồi, em đợi?!




"Đâu bạn hiền, đâu người...thương...,"

Mây trắng, trời xanh dẫn lối...

Lắng nghe, chọn cảm những âm thanh :

"...chói gắt... méo tròn,...đục trong"

tiếng long bong,

và cả cái bóng long đong làm người!



"Niêm phong"
là hàng rào ngăn người ngang tắt
Hai cánh cổng khép vào thành một
Hoa vườn em không nở khác ban ngày 
Khi anh về qua cổng..."
lạc vào đây" !

                      

                                   Ninh bình10/01/ 2009

---------------------------------------------------------------------------------
* Khi tôi trao bài cảm tác này cho tác giả(TH), thì Tg cho rằng Mạnh Nguyễn tôi chưa cảm tác đúng ý tác giả. Tôi trả lời: Tôi cám , hay bình tác phẩm vì quyền của độc giả - vì tôi cho rằng tư tưởng tác giả và tư tưởng tác phẩm khác nhau là chuyện có thể. Xin mời bạn đọc nhận xét giúp bài này. Tôi mong nhận được những ý kiến bổ ích.
*Trên bài- bình cảm... những dòng chữ nghiêng, nét nhỏ, đóng trong ngoặc kép là lời thơ nguyên bản của Tg Thiên Hà.


Con cầu


Con cầu
chẳng...bắc qua đây ?
(Gửi Minh Thư T.giả tập thơ" Nước Mắt"-
                        gửi tặng 5/05 từ S. gòn)


Thoáng một phút giật mình
Khi chạm vào hương tóc
Rồi từ đó xa nhau
Người nam - cùng kẻ bắc...


Trong trầm tư anh vẫn đi tìm
Khi trống vắng, em tan vào quên lãng!
Lúc khất khưởng như một dòng nước cạn
Nhớ tới em anh lại ghé vào bờ
Theo con đường nho nhỏ ngày xưa...?


Anh đứng nhìn ngôi nhà cũ ấy
Em đi đâu? Hoang dại đến thế này?
Rồi anh biết:
"
Sông bên em cũng cạn,
nên con cầu chẳng còn bắc qua đây!"


Nhà tôi

K h ô n g   k h ó a


Ông bạn ấy khoe với tôi:
Đi đâu cũng dùng "bọc thép"*
Kính phải bôi màu đen kịt
Lỡ quân khủng bố chơi bừa.


Chả là bây giờ giàu có
Tính tình khác hẳn ngày xưa
(Một hào! Ba đồng mới đổi!
Lòng tốt thành của bán - mua)


Cửa rả nhà tôi chẳng khóa
Nhưng không mất trộm bao giờ!
Bạn nắm tay tôi thật chặt:
Bác nghèo...có của hay cho !!!
------------------------------------------
* "Bọc thép" là tên gọi ông bạn ấy thường dùng
    để chỉ chiếc xe con 4 chỗ ngồi.


Ông ấy tốt hơn ta

(Cảm vì bài thơ"Dặn con"của ông Trần Nhuận Minh}



Ông Nhuận Minh dặn con:
"
Con Chó nhà mình rất hư. Cứ thấy ăn mày là cắn...
 đem bán nó đi..."*
Ông ấy tốt hơn ta đấy!


Còn nhà mình,
Nhỡ người khác mua về lại vậy?
Mèo không bắt Chuột -
(Ai lại giữa ban ngày ban mặt
Chuột, Mèo lẫn lộn bát mâm
Hôm nọ ta mắng nó: M
ày to xác hơn,
thấy chuột lờ đi chẳng bắt?
Nó cãi: Nhiều lắm!
Bắt con này, còn bao nhiêu con khác...)
Vậy là toi công
ngày ngày nướng cá;
Lại có đêm chung chăn...


Thôi!
Nhà ta tìm mua con khác...
Đừng bán giống Mèo không bắt Chuột.
Đem cho quán nhậu đầu làng,
hay ở ngoài phố -
Có cái biển đề:
Món ăn Tiểu Hổ !
-------------------------------------------------
*Trích nội dung bài Thơ"Dặn con" của ông Trần Nhuận Minh


Ăn mày !

(Tặng ông Thạnh clb thơ Đông Sơn, Tam Điệp)


Bạn kêu
: "Tiêu cực khổ to
Tràn lan...Đến nỗi Dân lo, Nước phiền!"*



Ngộ Không hái trộm Đào Tiên
Đưa Đường Tăng đến Trúc Thiền nhậm kinh
Dở - Hay...?
                  công - tội mà bình:
Qua sông gió thổi chân kinh chẳng tròn.
(Tự Đức luận chuyện: mất - còn?
Khoét sông âu cũng đáp hòn núi cao).*


Cái Cuốc khẽ trách cái Cào:
Đắp vào chả đắp lại đào bới ra.
Thói thường, thường vẫn...Thôi mà
Vua vào cửa Phật - lại ra ăn mày!
----------------------------------------------------------------------------------
*Bài này nguyên gốc là bài: thứ 8 - Chùm thơ: Nói dại - nói khôn (đã xoá); nay đặt thêm tên bài ,và viết thêm 2 câu kết.
*Ý câu nói của ông thạnh - Chủ tịch clbt xã Đông Sơn , Tam Điệp:" Thơ nên tập trung chống tiêu cực..."
*Vua Tự Đức có nói:" Của cái chẳng đi đâu mà mất,chẳng qua người này mất kẻ khác được..."


V o v e

Muỗi, Ta
Trời - Đất sinh cùng...


Vo ve...!!! Muỗi đốt
Mắc mùng làm chi ?


Cứ đem Nặng - Nhẹ mà suy
Mình còn xơi hết cả bì gạo to !


T h ị m à u

                     t ự   b i ệ n


Ra đấy mà ăn cỗ Màu
Không trồng nên chẳng có trầu, có cau
Điếc đi trước, mù bám sau,
Lão câm ấm ứ...mau mau ra Đình.


Màu rằng:- Cái của nhà mình
Cho ai - Ai ấy chung tình cùng ta
Cớ gì khảo với lại tra
Xôi đây! Thịt đấy! đâu mà hoang dâm? !


Hoang như đất ấy bỏ không
Không Dâm như ruộng chẳng trồng lúa, khoai
Hoang Dâm là tội phí hoài
Làng sao không phạt vạ ngài Kính Tâm ?


1 2 3 4 5  Sau»